Áo dài là không thể thay thế. Ngày xưa, mỗi lần thấy mẹ mang chiếc áo dài the nhung ra phơi, vấn vấn mái tóc dài và lần giở vòng kiềng ướm thử là biết mẹ sắp ra hội làng hoặc đi đám cưới... Tôi bé xíu chạy lẽo đẽo theo mẹ dưới tán tre làng, tà áo dài của mẹ bay bay trong gió, mang theo hương sữa lúa, ánh nắng vàng và những tiếng cười giòn tan của tôi. Năm chị gái đỗ đại học ngành sư phạm, mẹ may cho chị bộ áo dài trắng tinh khôi cho ngày nhập trường. Hình ảnh mẹ tôi ngồi bên bàn may áo dài, bàn tay mẹ thoăn thoắt trên vạt lụa trắng mềm và hình ảnh chị đôi má ửng hồng đứng trước gương soi đã in đậm trong tôi. Ước mơ về một mái trường sư phạm lớn dần lên trong tôi. Cảnh tượng được mặc áo dài, mái tóc ngang lưng xõa bay trong gió chính là động lực để tôi phấn đấu học tập. Trước ngày thi, tôi lén mặc bộ áo dài trắng của chị ra quán chụp một bức ảnh. Tôi ngắm mãi tấm ảnh và giấu đi kỷ niệm này đến bây giờ. Năm đó tôi đỗ vào trường Đại học Thủ đô Hà Nội, chuyên ngành Giáo dục Tiểu học với điểm số khá cao. Ngày đón tân sinh viên, mẹ lại may cho tôi bộ áo dài màu trắng giống của chị ngày trước. Ngắm nhìn tôi ướm thử chiếc áo dài, mẹ cười hài lòng. Tôi cũng kiêu hãnh, thỏa lòng nhìn hình ảnh mình trong gương mơ mộng, tinh khôi, tràn đầy sức sống. Năm chị tôi lấy chồng, mẹ thức nhiều đêm, tự may một chiếc áo dài cưới công phu với ren, thêu đính nhiều chi tiết cầu kỳ, tinh tế. Ngày rước dâu, ai cũng ngẩn ngơ nhìn chị rực rỡ, đài các và kiêu sa trong tà áo dài truyền thống. Áo dài là trang phục mà những phụ nữ như mẹ, chị gái hay tôi diện vào những dịp quan trọng nhất của cuộc đời mình. Đó cũng là vật mà chúng tôi nâng niu giữ gìn, cất kỹ như một tài sản quý báu. Với phụ nữ chúng tôi, áo dài là không thể thay thế. Đó không chỉ là chiếc áo truyền thống mà còn là kỷ vật gắn với những ký ức đẹp đẽ nhất trong đời.
Trong số áo dài của mình, tôi rất yêu thích chiếc áo dài màu xanh thanh niên do một người chị bên Đoàn tặng. Kiểu dáng không có gì đặc biệt. Chỉ khác ở màu xanh dương đầy năng lượng và trên ngực áo có in logo “Đoàn thanh niên”. Mỗi lần khoác trên mình chiếc áo dài ấy, tôi thấy lòng hừng hực sự sôi nổi đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ VN. Năm ngoái, ngày chương trình hội ngộ, gặp gỡ giao lưu “Dấu ấn 20 năm tình nguyện: Cống hiến và trưởng thành” diễn ra, tôi được ban tổ chức sắp xếp mặc áo dài xanh thanh niên VN dẫn chương trình. Có một cảm giác vừa tự hào, vừa bồi hồi và xúc động khi chiếc áo gợi tôi nhớ về những ngày tháng khó quên của một thời gắn bó và trưởng thành với phong trào Đoàn. Trong chiếc áo dài ấy, tôi như được truyền cảm hứng sống có lý tưởng, có trách nhiệm của một người trẻ. Yêu lắm áo dài Việt! Yêu lắm chiếc áo dài màu xanh tình nguyện ấy...
Và chính nhờ áo dài, tôi biết mình trở nên duyên dáng hơn, đi đứng từ tốn, nói năng nhỏ nhẹ, động tác khoan thai khi giảng bài trên lớp. Áo dài làm cho người nghe tin cậy mọi điều tôi nói ra, và cũng chính vì vậy đã làm cho tôi có trách nhiệm hơn trong mọi lời nói, hành vi của mình khi làm việc. Ông bà ta từng dạy, “Cái áo không làm nên thầy tu” quả là không sai, nhưng bản thân tôi lại nhận thức rất rõ chính áo dài đã “làm nên thầy giáo” trong tôi.
Để không “phụ lòng” những gì áo dài đã đem lại cho mình, góp phần giúp mình có được hình ảnh được đánh giá cao từ diện mạo bên ngoài, bản thân tôi vẫn luôn không ngừng học tập, rèn luyện, trang bị tri thức, nâng cao trình độ, không ngừng học hỏi từ thầy cô, bạn bè đồng nghiệp của mình để tròn vai một giáo viên. Và không chỉ trong công việc giảng dạy tại trường, áo dài luôn là sự lựa chọn sáng suốt của tôi kể cả khi là việc ở những môi trường khác, nhất là trong những tình huống phải băn khoăn trong sự lựa chọn về trang phục. Có thể là dự hội thảo khoa học, tham gia văn nghệ, dẫn chương trình, đi lễ chùa đầu năm, ... Với tôi, áo dài vừa đủ trang trọng mà không xa cách, áo dài vừa đủ gần gũi mà không xuề xòa. Do đặc thù về kiểu dáng, áo dài làm cho người mặc luôn chú ý tư thế thẳng lưng, đi đứng cẩn thận. Với chất liệu đa dạng, hiện đại, với sự khéo léo của người may, áo dài không làm vướng víu nhiều trong công việc của một giáo viên như mọi người vẫn nghĩ. Chính áo dài đã giúp cho giáo viên chúng tôi trở nên “Tốt gỗ - tốt cả - nước sơn”. Một công sở văn minh, hiện đại, một môi trường làm việc có văn hóa, không thể thiếu hình ảnh đẹp từ những con người làm việc trong đó. Bản thân tôi thấy rất hào hứng với hình ảnh những đồng nghiệp trong trường càng ngày càng đẹp hơn, nhất là vào ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 trọng đại, các cô các chị các em chọn bộ áo dài xinh tươi nhất để tôn vinh nghề nghiệp của mình. Ngày nay, một sản phẩm “Tốt gỗ tốt cả nước sơn” sẽ có cơ hội tạo nên thương hiệu cho cá nhân và cho tổ chức. Áo dài là một thành tố không thể thiếu đã góp phần tạo nên hình ảnh đẹp của người giáo viên trong môi trường giáo dục đào tạo. Mỗi giáo viên khi xây dựng hình ảnh đẹp cho mình từ diện mạo đến tâm hồn là đang tạo dựng nên thương hiệu cho bản thân, cũng là đang góp phần tạo nên thương hiệu cho ngôi nhà chung – Trường Tiểu học Đông Dư.
Thiết thực kỷ niệm 110 năm ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, 1980 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng, tôn vinh nét đẹp áo dài Việt Nam, góp phần bảo tồn giá trị văn hóa truyền thống của trang phục dân tộc. Trường tôi đã hưởng ứng cuộc thi Ảnh “Tôi yêu áo dài” năm 2020 của Hội LHPN xã Đông Dư tổ chức.
Yêu lắm chiếc áo dài thanh lịch
Của người Phụ nữ Việt Nam ta
Đã làm cả Thế giới ngợi ca
“Anh hùng, bất khuất,
Trung hậu, đảm đang”

Chi hội Phụ nữ trường Tiểu học Đông Dư

Đồng chí Đào Thanh Tú – GV thể dục & Tổng phụ trách

Đồng chí Phạm Thị Loan – GV cơ bản

Đồng chí Nguyễn Thu Thủy – GVCN lớp 1C
Trong cuộc thi ảnh “Tôi yêu áo dài” của Hội LHPN Đông Dư tổ chức, đồng chí Nguyễn Thu Thủy may mắn đạt Giải Ba của cuộc thi.
Trân trọng áo dài, sử dụng trang phục áo dài phù hợp trong môi trường làm việc chính là ta đã kế thừa và phát huy được di sản ông cha để lại cho mình, đồng thời cũng là ta đang chung tay vun đắp vào xây dựng thương hiệu cho áo dài Việt Nam, cho phụ nữ Việt Nam!